Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015

CHÙM THƠ VỀ TRUYỆN KIỀU



                              Chùm thơ về truyện Kiều


                                          Tiểu dẫn : Bài Tập Kiều và bốn bài thơ
                                Đường luật dưới đây đã in trong
                                « Mê nôm Thúy Kiều », do Hoài Yên
                                chủ biên, nxb Thời Đại ấn hành 2014,
                                chào mừng 250 năm ngày sinh
                                            Đại thi hào Nguyễn Du.   

                                                                   
            MẢNH HỒNG NHAN
                                   (Tập Kiều)

                  Vẻ chi một mảnh hồng nhan
        Càng quen thuộc nết, càng dan díu tình.
                  Ví chăng duyên nợ ba sinh
Rẽ ra cho thiếp bán mình chuộc cha.
Đau đớn thay phận đàn bà
Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền !
          Kiếp này duyên đã phụ duyên,
Hoài công nắng giữ mưa gìn với ai.
          Thẹn mình đá nát vàng phai
Hại thay mang lấy sắc tài làm chi ?
          Đau lòng kẻ ở người đi
Gỡ cho ra nợ còn gì là duyên !


                              03/9-2013                                         



                  MÁ PHẤN
                            (Phú đắc)

                       Người đâu gặp gỡ làm chi,
                      Trăm năm biết có duyên gì hay không?
                               ( Nguyễn Du-Truyện Kiều)

        Người đâu khéo gặp gỡ làm chi,
        Cho dở dang nhau sự bất kỳ.
        Chưa trả nợ tình đành giã biệt,
        Còn mang chút nghĩa phải đền nghì.
        Hồng nhan tri kỷ khi tương kiến,
        Sắc nước hương trời thuở loạn ly.
        Tạo hóa ghen chi người má phấn,
 Mười lăm năm ấy tấm tình si...      
                                                                
                                               12/9-2013

             HẬN BẠC ĐẦU
                           (Khoán thủ

        SO lại dây đàn nảy tiếng châu,
        BỀ nào thì cũng chẳng vơi sầu.
        TÀI đành gá bán cha thân nạn,
        SẮC chịu tàn phai tình lỡ đau.
        LẠI phải cúi luồn nơi quý phủ,
        LÀ sao dúng dắng chốn thanh lâu.
        PHẦN thì ân trả, phần đền nghĩa,
        HƠN bấy nhiêu năm hận bạc đầu.

                                     22/9-2013


                   CÒN  E
                       (Khoán thủ)
  
        TÌNH đã nên duyên khéo tác thành,
        TRONG hoa lê điểm tiết thanh minh.
        NHƯ tơ tưởng mặt lòng khao khát,
        ĐÃ ngậm ngùi xuân, phụ tấm tình.
        MẶT ngọc như hoa, mày liễu biếc,
        NGOÀI trang quân tử, bậc tài danh.
        CÒN trăng thề đó, còn non nước,
        E nỗi nổi chìm khuất dặm xanh.

                                              2/10-2013 

                 
        THIÊN TUYỆT BÚT
                           (Khoán thủ)
  
        MỘT đời trải biết mấy thương đau,
        THIÊN truyện Kim Kiều cuộc bể dâu.
        TUYỆT phẩm để đời trau ý ngọc,
        BÚT hay lưu lại chuốt lời châu.
        GỌI điều ràng buộc  đành dang dở,
        LÀ nỗi oan khiên chịu xiết đâu.
        ĐỂ mãi văn chương dường hữu mệnh,
        SAU còn ai nữa khóc cho nhau?*

                                           1/10-2013

Chú thích:*Mượn ý câu trong "Độc Tiểu Thanh ký" của Nguyễn Du:
        Bất tri tam bách dư niên hậu
        Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?
          (Chẳng biết ba trăm năm sau nữa/ Ngừơi đời ai khóc Tố Như chăng?)