MỎI MÒN
Họa
nguyên vận bài “Mong chờ”
của Phương Mai (Hải Phòng)
Mỏi mòn năm tháng ngóng tin nhau,
Nam Bắc xa xôi đắp đổi sầu.
Ngày hạ chập chờn e bóng xế,
Đêm đông thao thức ngại lòng đau.
Sơn khê cách trở người xa bóng,
Thế lộ quanh co tóc bạc màu.
Đếm tuổi xuân qua chừng quá nửa.
Mỏi mòn năm tháng ngóng tin nhau
9/5-2015
Phụ lục: trích thơ Phương Mai
MONG CHỜ
Biết đến bao giờ
ta gặp nhau
Tình xưa sâu
lắng dạ vương sầu
Xuân qua hạ đến
mây tràn tới
Thu đến đông về
gió cuộn đau
Lã chã mưa tuôn
đường ngập bóng
Lưa thưa sương
tỏa ngõ phai màu
Bao mùa nhung nhớ
lòng xao động
Biết đến bao giờ
ta gặp nhau.
QUÊ
CŨ
Họa nguyên vận bài “Chốn cũ” của
Phương Mai (Hải
Phòng)
Lòng quê khó nói một đôi câu,
Lắm kẻ mải mê kiếm tước hầu.
Quên chốn chôn nhau, lờ nghĩa cả
Vui nơi quyền quý, nợ tình sâu.
Hướng về nguồn cội, tâm thanh thản,
Tiến bước vinh hoa, máu khàc màu.
Quê cũ khang trang, đường rộng mở
Nông thôn đổi mới chẳng vương sầu.
10/5-2015
Phụ lục: Trích
thơ Phương Mai
CHỐN CŨ
Khấp khểnh đường
thôn mỏi vó câu
Trầm luân một
kiếp chán công hầu
Tình xưa thăm
thẳm trong tâm đọng
Nghĩa cả mênh
mang chốn dạ sâu
Một thuở cơ hàn sông
dậy sóng
Bao thời cay
đắng biển thay màu
Nay về ngõ trúc
hồn phiêu lãng
Sống giữa chân
quê trải nỗi sầu
DÁNG TIÊN
Họa nguyên vận bài “Tay
tiên”
của Lê Hữu Ích (Lương Tài,
Bắc Ninh)
Tiểu dẫn: Khuya đêm ngày 9/5-2015,
Chuông điện thoại đổ, cầm lên nghe, tiếng
một người
đàn ông xa lạ. Sau khi xưng danh, người đó
nói: đang
đọc “Thơ Đường luật Việt Nam, tập X”, gặp hai bài thơ
“Xuân cảm” và “Mưa sang hạ” của Trần
Kiều Am, tỏ ý
ngưỡng mộ và muốn chia sẻ cùng tác giả. Mình
cảm ơn,
sáng hôm sau tìm trang thơ của tácgiả này
đọc và
chọn họa bài “Tay tiên”.
Nội tướng trong nhà phải cậy em,
Có khi hết gạo, cạn đồng tiền.
Các con chăm học, không mua điểm,
Bố mẹ chuyên cần, chẳng lấn chen.
Tình nghĩa vuông tròn, đâu phải nợ,
Đức nhân hòa hợp, cũng do duyên.
Thị thơm ngan ngát xưa cô Tấm,
Thấp thoáng bây giờ hiện dáng tiên.
10/5-2015
Phụ lục: Trích
thơ của Lê Hữu Ích:
TAY TIÊN
Tặng bà xã
Việc nhà trăm sự
ở tay em
Mắm muối tương
cà đến gạo tiền
Con dại thua
người khâu dạy dỗ
Chồng hiền kém
bạn khoản bon chen
Em như cô Tấm
trời trao phận
Anh giống chàng
Từ đất gửi duyên
Nhờ có em lo,
nhà đỡ hẳn
Tay em nào có khác tay tiên.
NGỌN GIÓ
Họa nguyên vận bài “Chút hương yêu”
của
Lê Minh Chiếu (Đồng Tháp)
Tha phương ngọn gió buốt trăm chiều,
Cố quận xa vời những dấu yêu.
Lời hẹn sắt son thời mộng ước,
Mối duyên dang dở thuở cô liêu.
Mỗi năm mỗi tuổi xuân già giặn,
Lẻ tháng lẻ ngày bóng lệch xiêu.
Lối cũ chân chồn, tim thảng thốt,
Tình xưa như ngọn gió hiu hiu…
4/6-2015
Phụ lục: Trích thơ Minh Chiếu
CHÚT HƯƠNG YÊU
Mình tưởng thời
gian bóng ngả chiều,
Nào ngờ còn đọng
chút hương yêu.
Quẳng đi màu tóc
nơi sâu thẳm,
Chôn chặt men
tình chốn tịch liêu.
Mượn gió đông
tàn vùi nỗi nhớ,
Mang bầu rượu ấm
đếm chân xiêu.
Chuyến phà Cao
Lãnh luôn đưa khách,
Mà lối về xưa
bỗng quạnh hiu.