Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Thơ lục bát: XEM CHÈO, HÀNH QUÂN

                          XEM CHÈO

                                  
                   Xem chÌo ch¶ nhÏ kh«ng ®i          
§· xa l¹i tèi ®­ường vÒ l¹i tr¬n.
Qua ®ång bê nhá lì ch©n,
Ruéng s©u tr­ượt ng·, ¸o quÇn lÊm lem.
TiÕng ai l¹ l¹, quen quen:
- TiÖn ®­ường vÒ giÕng nhµ em còng gÇn...

GiÕng ngon cã tiÕng trong th«n
Tay ai kÐo nư­íc gét bïn gióp cho.
Gét bïn, bïn s¹ch mïi nh¬,
Nư­íc trong khÐo ®Ó ngÈn ng¬ tÊc lßng.
Ai ®ïa:
           - Mai cã ®i kh«ng?
- Cã ®i l¹i ng· xuèng ®ång còng nªn...
- Cã ng· th× ng· c¸nh trªn,
Chí ng· c¸nh d­ưới cã phen ngËp ®Çu...

                          Bång M¹c, Yªn L·ng, VÜnh Phóc
                                         24/ 4- 1966
                                    TRẦN KIỀU AM

      HÀNH QUÂN

Có cô con gái trong thôn
Thấy đoàn bộ đội hành quân qua làng.
Thẹn thùng còn đứng ngõ trong,
Đã nghe thấy tiếng trong hàng:
                                          - chào cô!

- Vâng các bác hành quân xa...
- Ô hay, tôi đến nỗi già thế đâu,
Tóc xanh mới tập dãi dầu,
Sao em chẳng biết để chào bằng anh?...

Nói rồi, nhìn bạn hành quân
Gió sương đã nhuộm hoa râm tóc rồi.
Ra đi từ tuổi đôi mươi,
Sá chi nắng dãi mưa rơi nhọc nhằn.
Giặc còn nửa nước chưa an,
Vẫn cùng bạn trẻ hành quân can tràng.

Tre xanh rợp bóng đường làng,
Mùa này gió lạnh tre măng dạn dày.

                                        Cao Quang

                                          12 / 1966
                                  TRẦN KIỀU AM

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

Thơ thế sư: NGƯỜI BỆNH MỘT NGÀY

               

                           NGƯỜI BỆNH MỘT NGÀY





                       Hơn chục cụ già lập cập lên xe,

                       Xe hẹn trước đón người vào viện.

                       Vài cụ bà có con cháu đưa,

                       Mấy cụ ông tự đi, tỏ ra vững.

                       Xe quay đầu lăn bánh...

                       Những cặp mắt huyền thiếu nữ ngày xưa,

                       Những ánh mắt các chàng trai táo bạo,

                       Giờ kèm nhèm tia hy vọng ánh lên...



                      Cả cuộc đời vật lộn đến quên thân,

                      Lo việc nước việc nhà,

                      Nuôi dạy con khôn lớn,

                     Việc công việc tư đã làm tròn chức phận.

                     Quãng an nhàn cuối đời

                                                    đôi mắt kém tinh anh.



                        Giờ là lúc có thể lo cho mình

                        Một chuyến thăm thú nơi xa,

                        Chút tiền bạc chữa căn bệnh

                                                   tưởng chừng vô hại.

                        Thay thủy tinh thể đục mờ,

                        Mong nhìn đời sáng tỏ.

                        Bao người đẹp, cảnh đẹp

                                                  phong quang rực rỡ,

                        Lại được nhìn sáng sủa như xưa.

                        Thế là hẹn theo xe

                        Nhập viện, mặc áo bệnh nhân,

                        Các xét nghiệm,

                                           hồi hộp chờ ngoài phòng mổ...



                         Sáng ra đi là người mạnh khỏe,

                         Làm người bệnh trong ngày,

                         Chiều về mắt sưng, đeo cặp kính lạ.

                         Chẳng biết mắt nhìn sáng rõ bao nhiêu,

                         Cùng nhiều người chung xe

                                                             như cuộc dạo chơi,

                         Vui chuyện hiểu ra nhiều lẽ.

                        Đi một ngày đàng học sàng khôn,

                        Biết lòng người đồng bệnh, đồng tuế...



                        Mắt chữa dẫu chẳng sáng thêm,

                        Có niềm vui chia sẻ,

                                                   thấy sáng lòng.



                                                         12 / XII - 2012
                                                      TRAN KIỀU AM

                                             (Thay TTT mắt trái ngày 4/12

                                             tại bệnh viện Mắt Quốc tế HN)  




Thơ thế sự: NGÕ

             

                                              NGÕ

                                                  Viết cho cháu.

                        Ngõ.
                        Thoạt đầu là một lối mòn,
                        Hai bên ao chuôm, thả bèo, khoai nước.
                        Nhà cửa lưa thưa, củi than lem luốc.
                        Lơ mơ giấc ngủ dài,
                        Bỗng một sớm mai
                                                    tỉnh giấc.
                       Nhà cao tầng mọc lên san sát,
                       Lối mòn xưa thành ngõ đông dân.

                       Mỗi dịp đầu năm
                       Ngõ phố trang hoàng cờ hoa rực rỡ,
                       Nhộn nhịp người đi đông vui hớn hở.
                       Con trai con gái, sặc sỡ áo quần,
                       Ríu rít nói cười
                       Tở mở lời chúc tân xuân.

                       Những chiều hè mát gió nồm nam,
                       Ông bà dẫn cháu chơi đầu ngõ.
                       Trẻ chơi trò trẻ,
                       Người già nói chuyện xưa,
                                                       chuyện nay,
                                                               chuyện phố.
                      Mắt xa xăm nhìn nhớ một miền quê.

                      Đầu thu heo may, se se lạnh về,
                      Thiếp hồng thay cánh én báo mùa cưới mới.
                      Vu quy đưa con gái về nhà chồng,
                      Tân hôn đón cô dâu mới.
                      Cả ngõ vui chung,
                      Hai họ lo cháu con vẹn toàn hạnh phúc.
                      Đêm trung thu rộn ràng trống ếch,
                      Trẻ nhỏ tung tăng rước đèn,
                      Nối nhau thành đoàn
                                                chạy theo đám múa lân.

                       Gió bắc thổi thông thốc mùa đông,
                       Lá rụng xạc xào cuối ngõ.
                       Ngày buồn có việc tang,
                       Người trong ngõ giúp tang gia
                                                    đưa tiễn người quá cố...

                       Trời đất một năm bốn mùa,
                       Cây cối mỗi năm một vòng tuổi.
                       Ông già chống gậy tay run,
                       Tiễn bạn về nơi chín suối,
                       Còn đứng đó như cội cây già,
                       Đứa cháu đến bên lay tay ông gọi:
                       - Ông ơi, về thôi, ông ơi!
                       
                       Hai ông cháu dắt tay nhau
                       Chầm chậm bước đi không nói,
                       Về ngôi nhà có ô cửa sáng đèn,
                       Bất chấp ngược chiều gió thổi...

                      Qua đông giá này đất nước lại sang xuân!

                                                        6 / XI - 20012
                                                     TRẦN KIỀU AM
                                                                            (Nguyên tròn 6 tuổi)

Thơ thế sự: BẠN

               

                                       BẠN

                Bạn cũ thời trung học
                Năm mươi năm tìm đến thăm.
                Bạn hào hứng khoe
                                       con thành đạt giỏi giang.
                Mời cơm bạn không ăn,
                Dăm cốc bia cho lần tái ngộ,
                Lúc đưa chân bạn ghé tai nói nhỏ:
                - Bạn khỏe thấy vui,
                                           vợ già quá!
               Mình cười xí xóa:
               - Ngày xưa da trắng, tóc dài...

               Bạn thời sinh viên đến thăm
               Gần bốn chục năm,
                                       giờ làm giám đốc sở.
               Lúc gọi điện chuyện trò vui vẻ
               Đối diện nhau lại kiệm lời.
               Bạn nói:
               - Vài năm nữa nghỉ hưu,
               Đã mua đất làm nhà trên phố.
               Khi ấy tuần dăm ba bữa
               Gặp nhau nhâm nhi cốc bia...


               Bạn một thời cùng cơ quan công tác,
               Bốn mươi tư năm chợt ghé thăm.
               Bạn kể đường đời vất vả,
               Hơn chục năm nay mới nhàn hạ,
               Lương thấp thôi con cái bù trì.
               Lúc ra về bạn cho địa chỉ,
               Hẹn cách vài cây số
               Biết chỗ ở rồi, nhớ ghé thăm...

              Hai người bạn kể đầu tiên
              Chia tay rồi không lần nào ghé lại,
              Không gọi điện thoại
              Có thể tin câu:
                               "...bạn đến chơi nhà,
                       Nhưng quên nhau mới thực là tương tri."*

                       Không hẹn trước
                       Đến thăm người bạn thứ ba.
                       Bấm chuông cửa người đàn bà ra mở.
                       Bỗng sững người, cả hai như hóa đá,
                       Chẳng thốt nên lời nhận ra dáng quen.   
                       Người con gái ngày xưa
                                             môi thắm, mắt huyền.
                      Từng chèo thuyền đôi trên hồ,
                      Cùng dạo vườn Bách Thảo.
                      Giờ gặp lại thấy lòng bối rối,
                      Kỷ niệm thanh xuân thức dậy bồi hồi.
                      Đủ thì giờ trò chuyện
                                        để lịch sự chia tay,
                     Từ đấy không bao giờ tìm gặp lại...

                     Vẫn nguyên vẹn trong lòng
                                           dáng hình người con gái
                     Sánh vai thuở nào
                                            dưới bóng liễu Hồ Tây...
    
                                                             XI - 2009
                                                       TRẦN KIỀU AM
             * Chú thích:
                        Thơ Hoàng Như Mai, bài "Hôm qua", có câu:
                                     "Nhắc làm chi chuyện hoa niên
                          Bây giờ mình đã hết duyên về già.
                                     Cám ơn anh đến chơi nhà,
                          Nhưng quên nhau mới thực là tương tri."

Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

Thơ dịch: THƠ PUSKIN



          THƠ PUSKIN
  (Dịch từ nguyên bản tiếng Nga)

                        Tiểu dẫn: Hai bài thơ dịch được chọn in
                               trong Tuyển tập thơ Puskin nhân
                               kỷ niệm 200 năm ngày sinh của ông          
                  1. ĐÓA HOA

             Hoa khô úa héo bẽ bàng,
   Lãng quên trong sách lật trang bồi hồi.
            Thấy hoa lòng những ngậm ngùi,
   Bâng khuâng xúc cảm, hồn tôi mơ màng.

            Đành rằng hoa nở mùa xuân
   Thắm tươi rực rỡ thanh tân bao ngày?
            Dịu dàng hoa ngắt tay ai
   Nâng niu đã đặt vào đây tình cờ?

             Kỷ niệm xưa giữ đến giờ
   Bông hoa vĩnh biệt hay chờ hẹn sau?
             Một mình dạo bước giờ lâu
   Hương rừng gió nội từ đâu mang về?

             Hai người hẹn vẫn lẻ chia,
   Chốn đâu mái ấm, đâu về nương thân?
             Rồi ra tàn úa sắc xuân
   Như hoa phai thắm bỏ quên sách nảy?

                                             1/3-1999  

               2. CA  BUỒN


             Mải vui trẻ dại qua rồi,
   Lòng buồn tê tái một thời xót xa.
             Rượu buồn đắng những ngày qua
   Càng nồng càng đượm, càng già tâm can.

             Con đường heo hút thê lương,
   Nhọc nhằn như biển sóng cồn khổ đau.

             Bạn ơi, ai muốn chết đâu,
   Tôi muốn sống để dãi dầu gió sương,
             Lẽ đời muốn hiểu cho tường
   Trong đau đớn vẫn viết từng lời ca.

             Lâng lâng khúc thức chan hòa,
   Vần thơ ẩn hiện nhạt nhòa lệ rơi.
             Biết đâu xế bóng cuối đời,
   Nụ cười ly biệt rạng ngời tình yêu.

                                        22/3-1999
                                   TRẦN KIỀU AM