BẠN
Bạn cũ thời trung học
Năm mươi năm tìm đến
thăm.
Bạn hào hứng khoe
con thành đạt giỏi giang.
Mời cơm bạn không ăn,
Dăm cốc bia cho lần
tái ngộ,
Lúc đưa chân bạn ghé
tai nói nhỏ:
- Bạn khỏe thấy vui,
vợ già quá!
Mình cười xí xóa:
- Ngày xưa da trắng, tóc dài...
Bạn thời sinh viên đến
thăm
Gần bốn chục năm,
giờ làm giám đốc sở.
Lúc gọi điện chuyện trò vui vẻ
Đối diện nhau lại kiệm
lời.
Bạn nói:
- Vài năm nữa nghỉ hưu,
Đã mua đất làm nhà
trên phố.
Khi ấy tuần dăm ba bữa
Gặp nhau nhâm nhi cốc
bia...
Bạn một thời cùng cơ
quan công tác,
Bốn mươi tư năm chợt ghé thăm.
Bạn kể đường đời vất
vả,
Hơn chục năm nay mới
nhàn hạ,
Lương thấp thôi con
cái bù trì.
Lúc ra về bạn cho địa
chỉ,
Hẹn cách vài cây số
Biết chỗ ở rồi, nhớ ghé thăm...
Hai người bạn kể đầu
tiên
Chia tay rồi không lần
nào ghé lại,
Không gọi điện thoại
Có thể tin câu:
"...bạn đến
chơi nhà,
Nhưng quên nhau mới thực là tương tri."*
Không hẹn trước
Đến thăm người bạn thứ ba.
Bấm chuông cửa người đàn bà ra mở.
Bỗng sững người, cả hai như hóa đá,
Chẳng thốt nên lời nhận ra dáng quen.
Người con gái ngày xưa
môi thắm, mắt huyền.
Từng chèo thuyền đôi trên hồ,
Cùng dạo vườn Bách Thảo.
Giờ gặp lại thấy lòng bối rối,
Kỷ niệm thanh xuân thức dậy bồi hồi.
Đủ thì giờ trò chuyện
để lịch
sự chia tay,
Từ đấy không bao giờ tìm gặp lại...
Vẫn nguyên vẹn trong lòng
dáng hình người con gái
Sánh vai thuở nào
dưới bóng
liễu Hồ Tây...
XI
- 2009
TRẦN KIỀU AM
TRẦN KIỀU AM
* Chú thích:
Thơ Hoàng Như Mai, bài "Hôm
qua", có câu:
"Nhắc làm chi chuyện hoa niên
Bây giờ mình đã hết
duyên về già.
Cám ơn anh
đến chơi nhà,
Nhưng quên nhau mới
thực là tương tri."
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét