Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

Thơ thế sự: NGÕ

             

                                              NGÕ

                                                  Viết cho cháu.

                        Ngõ.
                        Thoạt đầu là một lối mòn,
                        Hai bên ao chuôm, thả bèo, khoai nước.
                        Nhà cửa lưa thưa, củi than lem luốc.
                        Lơ mơ giấc ngủ dài,
                        Bỗng một sớm mai
                                                    tỉnh giấc.
                       Nhà cao tầng mọc lên san sát,
                       Lối mòn xưa thành ngõ đông dân.

                       Mỗi dịp đầu năm
                       Ngõ phố trang hoàng cờ hoa rực rỡ,
                       Nhộn nhịp người đi đông vui hớn hở.
                       Con trai con gái, sặc sỡ áo quần,
                       Ríu rít nói cười
                       Tở mở lời chúc tân xuân.

                       Những chiều hè mát gió nồm nam,
                       Ông bà dẫn cháu chơi đầu ngõ.
                       Trẻ chơi trò trẻ,
                       Người già nói chuyện xưa,
                                                       chuyện nay,
                                                               chuyện phố.
                      Mắt xa xăm nhìn nhớ một miền quê.

                      Đầu thu heo may, se se lạnh về,
                      Thiếp hồng thay cánh én báo mùa cưới mới.
                      Vu quy đưa con gái về nhà chồng,
                      Tân hôn đón cô dâu mới.
                      Cả ngõ vui chung,
                      Hai họ lo cháu con vẹn toàn hạnh phúc.
                      Đêm trung thu rộn ràng trống ếch,
                      Trẻ nhỏ tung tăng rước đèn,
                      Nối nhau thành đoàn
                                                chạy theo đám múa lân.

                       Gió bắc thổi thông thốc mùa đông,
                       Lá rụng xạc xào cuối ngõ.
                       Ngày buồn có việc tang,
                       Người trong ngõ giúp tang gia
                                                    đưa tiễn người quá cố...

                       Trời đất một năm bốn mùa,
                       Cây cối mỗi năm một vòng tuổi.
                       Ông già chống gậy tay run,
                       Tiễn bạn về nơi chín suối,
                       Còn đứng đó như cội cây già,
                       Đứa cháu đến bên lay tay ông gọi:
                       - Ông ơi, về thôi, ông ơi!
                       
                       Hai ông cháu dắt tay nhau
                       Chầm chậm bước đi không nói,
                       Về ngôi nhà có ô cửa sáng đèn,
                       Bất chấp ngược chiều gió thổi...

                      Qua đông giá này đất nước lại sang xuân!

                                                        6 / XI - 20012
                                                     TRẦN KIỀU AM
                                                                            (Nguyên tròn 6 tuổi)

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét