Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Thơ tình: NẮNG

                                   NẮNG

          Đành rằng chưa nói lời yêu,
          Chút hờn giận trẻ con thành xa nhau hẳn,
          Chút khờ dại đầu đời để lòng ân hận.
          Đâu biết đắng lòng,
                                chấp nhận phận riêng.
         
          Năm năm sau hối hả trên đường,
          Trưa tháng sáu nắng như đổ lửa.
          Quãng đường đồng không ngọn cây bóng ngả,
          Tạo hóa trêu ngươi khéo để gặp nhau.

         Nắng như thiêu xối lửa đỉnh đầu,
         Thương em quá, nghĩ mình phải tội.
         Trời không dung, nếu anh phản bội,
          Em chẳng trách một lời,
                                        chia lửa cùng anh.

          Giờ choáng người,
                           hoa mắt nắng chang chang,
          Cứ lặng nhìn nhau,
          Còn bao điều muốn nói,
          Bao điều chưa nói và bao điều muốn hỏi,
          Đưa em một thôi đường,
                                  ngậm ngùi chia tay...

          Mong phía em đi mát bóng mây trời,
          Phía anh đến nắng rát mình anh chịu.
          Xa! thật xa em rồi,
                                 em hiền dịu.
          Vàng cầm tay rơi,
                                thiệt một anh thôi.

                                             6/2010
                                     TRẦN KIỀU AM
                                (Nhớ về một ngày nắng)
                              

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét