Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Thơ lục bát: CHẲNG ĐÀNH LÒNG

                          CHẲNG ĐÀNH LÒNG

                    Định ngày thăm lại Phú Bình,
          Hẹn rồi đành để một mình ai đi.
                    Ngoài đồng lúa chín vàng hoe,
          Con chim lẻ bạn ngóng về phương nao?
                   Đầu cành gió trở lao xao,
         Lòng ai gió giục nao nao dặm dài.
                  Người đi người lại nhớ người,
         Người về người lại nhớ lời hẹn xưa....
                  Rằng xa thì thật là xa        
        Ai đem cây số mà đo tấc lòng?
                  Ngại gì thêm một thôi đường,
       Xa người xa tiếng xa lòng mới xa.
                 Cách sông thì đã có phà,
       Gẫy cầu đã có đò qua bên này.
                 Chân trời nổi gió heo may,
       Cỏ cây se lạnh để ai se lòng.
                 Không đi thì sợ ai mong,
       Mà đi thì chẳng đành lòng mà đi.
                 Nào ai ngăn chẳng cho đi?
       Đến thăm chả lẽ nể vì mà thăm...
                 Nghĩ xa  rồi lại nghĩ gần,
       Làm thân con nhện mấy lần vương tơ...

                                      17/11-1972
                                  TRẦN KIỀU AM   

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét