Họa nguyên vận bài "Nhớ cụ Nguyễn Du"
của Quế Hằng
Nhà dẫu ngặt nghèo chỉ một gian,
Truyện Kiều hiểu nghĩa tựa ân ban.
Anh hùng nghĩa khí vung gươm báu,
Thục nữ trung trinh vẹn chữ vàng.
Người khổ đường đời thân mắc nạn,
Kẻ nguy cõi tục giặc chưa tan.
Tố Như góp sức tồn dân Việt,
Giữ tiếng ta còn mãi mãi vang.*
10/7-2013
TRẦN KIỀU AM
Chú thích: Mượn ý câu nói nổi tiếng của nhà văn hóa
Phạm Quỳnh:
Truyện Kiều còn, tiếng ta còn.
Tiếng ta còn, nước ta còn.
Phụ lục: Trích thơ Quế Hằng
NHỚ CỤ NGUYỄN DU
Bút pháp lẫy lừng khắp thế gian,
Đức tài cụ Nguyễn tựa trời ban.
Tâm hồn sáng láng gieo lời ngọc,
Trí tuệ uyên thâm chắt ý vàng.
Thương kiếp má hồng tràn lệ nhỏ,
Xót thời nước loạn ngập xương tan.
Chia lòng cho cả ngàn khốn khó,
Đến mãi muôn đời nức tiếng vang.
QUẾ HẰNG
GIÓ
Họa thủ
nhất thanh, nguyên vận
bài
"Trăng mộng" của Quế Hằng
Gió lướt trong đêm dạo khắp trời,
Gió làm dịu mát núi non côi.
Gió
đồng dào dạt thầm thì nói,
Gió
biển mênh mông ngạo nghễ cười.
Gió
hú kinh hoàng cơn bão giật,
Gió
ru thao thức lá xanh chồi.
Gió
lùa song cửa ai đang mộng,
Gió lả
cành trăng quyến luyến soi.
2/9-2013
TRẦN
KIỀU AM
Phụ lục: Trích thơ Quế Hằng
TRĂNG MỘNG
Trăng
kia ngự trị một bầu trời,
Trăng
giúp thế nhân xóa cút côi.
Trăng
sáng đôi đôi nghiêng ngả lượn,
Trăng
tròn cặp cặp đẩy đưa cười.
Trăng
đầy ấp mộng đơm xanh trái,
Trăng
khuyết ru tình nhú đẫy chồi.
Trăng
chẳng để ai đơn mãi được,
Trăng
ngà thanh bạch vẫn ngần soi.
QUẾ HẰNG
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét