NGƯỜI BỆNH
MỘT NGÀY
Hơn chục cụ già lập cập
lên xe,
Xe hẹn trước đón người
vào viện.
Vài cụ bà có con cháu
đưa,
Mấy cụ ông tự đi, tỏ ra
vững.
Xe quay đầu lăn bánh...
Những cặp mắt huyền
thiếu nữ ngày xưa,
Những ánh mắt các chàng
trai táo bạo,
Giờ kèm nhèm tia hy vọng
ánh lên...
Cả cuộc đời vật lộn đến quên thân,
Lo việc nước việc nhà,
Nuôi dạy con khôn lớn,
Việc công việc tư đã làm
tròn chức phận.
Quãng an nhàn cuối đời
đôi mắt kém
tinh anh.
Giờ là lúc có thể lo
cho mình
Một chuyến thăm thú nơi
xa,
Chút tiền bạc chữa căn
bệnh
tưởng chừng vô hại.
Thay thủy tinh thể đục
mờ,
Mong nhìn đời sáng tỏ.
Bao người đẹp, cảnh đẹp
phong quang rực rỡ,
Lại được nhìn sáng sủa
như xưa.
Thế là hẹn theo xe
Nhập viện, mặc áo bệnh
nhân,
Các xét nghiệm,
hồi
hộp chờ ngoài phòng mổ...
Sáng ra đi là người
mạnh khỏe,
Làm người bệnh trong
ngày,
Chiều về mắt sưng, đeo
cặp kính lạ.
Chẳng biết mắt nhìn
sáng rõ bao nhiêu,
Cùng nhiều người chung xe
như cuộc dạo chơi,
Vui chuyện hiểu ra
nhiều lẽ.
Đi một ngày đàng học
sàng khôn,
Biết lòng người đồng bệnh, đồng tuế...
Mắt chữa dẫu chẳng sáng
thêm,
Có niềm vui chia sẻ,
thấy sáng lòng.
12 / XII - 2012
TRAN KIỀU AM
(Thay TTT mắt trái ngày 4/12
tại bệnh viện Mắt Quốc tế HN)
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét