Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

SỬA NHÀ, ĐÊM THU, CÁI BÀN CŨ, NGỠ TRONG MƠ

     
           
                  SỬA NHÀ

Quá tuổi bảy mươi mới sửa nhà,
An cư lạc nghiệp ở đâu xa!
Bao năm sơ tán che tranh nứa,
Một nửa đời hưu ấm cửa nhà.
Dỡ mái, lát nền, cơi bếp rộng,
Đổ trần, lấp máng, nhích tường ra.
Tước trời đã đáng kỳ nhàn hạ,
Dốc túi liều phen sửa lại nhà.

                              6/10-2014
                (Từ 10/9 đến 18,11-2014)


       ĐÊM THU

              Lấp lánh đêm thu vạn ánh sao,
Mắt em thao thức dõi phương nào?
Dầu lòng vậy đành cầm lòng vậy,
Cứ nhủ quên, dạ vẫn xốn xao…

                          17/10-2014

      CÁI BÀN CŨ

Phải duyên gắn bó hẳn chi đây?
Nay tuổi cả hai đã dạn dày.
Ta bước vững chân lưng thẳng thắn,
Mi mòn sước mặt góc lung lay.
Bút nghiên nguệch ngoạc dăm câu rỗng,
Giấy mực nhì nhằng mấy ý ngây.
Bàn mới mà chi, còn nghĩa cũ,
Hợp tan khôn tránh lẽ xưa nay...

                                31/10-2014


    NGỠ TRONG MƠ

Bao năm mong mỏi ngỡ trong mơ,
Người ngọc đến đây quả bất ngờ. 
Thấp thoáng hiên lan hình uyển chuyển,
Ngạt ngào bìnquý rượu hương đưa.
Vui giờ mỗi phút là tiên cảnh,
Yêu trước bao năm cũng phí thừa.
Ánh mắt làn môi ngời diễm lệ,
Đẹp duyên kỳ ngộ giữa trang thơ...

                               18/11-2014
  
            

Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014

THƠ HỌA: TƠ LÒNG, SỚM THU


                             THƠ HỌA

BÀI  ĐĂNG TRÊN thoduongdatviet.com
      Mục “Xướng họa thơ Đường”
                 ngày 22/10-2014



      TƠ LÒNG

                           Họa nguyên đề, nguyên vận
                    thơ của Thiên Thanh Nguyên (Đồng Tháp)

Ai về bỏ vắng bến sông Tương,
Gió lọt song thưa lạnh trú phường.
Khiến kẻ tương tư thao thức nhớ,
Cho người ngộ hợp láng lai thương.
Tình nhân vò võ ngàn đêm thẳm,
Ly khách ruổi rong vạn lý trường.
Cách trở chân mây thành ảo vọng,
Tơ lòng vò rối mộng sầu vương.

                                  25/9-2014
                    (Nhận được “Sen đất Tháp – Tập 17
                    Hồn thu xưa” từ Đồng Tháp gửi ra)


Phụ lục: Trích thơ của Thiên Thanh Nguyên


                 TƠ LÒNG

Bập bềnh thuyền nhỏ ngược dòng Tương,
Khuất nẻo người đi quạnh phố phường.
Hiu hắt mom sông sầu khóm liễu,
Lững lờ bến nước vọng cung thương.
Xót xa kỷ niệm tình ly cách,
Chếnh choang hoàng hôn nỗi đoạn trường.
Mây trắng về đâu cho nhắn gửi
Tơ lòng ngày ấy mãi còn vương.



          SỚM THU

                 Họa nguyên vận bài “Hạ đi thu về”
                    của Lê Thị Hòa (Thanh Hóa)

Se lạnh sớm thu nắng dãi thềm,
Líu lo chim hót xóm bình yên.
Đồng vàng vào mẩy sương tan mỏng,
Trời biếc màu xanh mây trắng thêm.
Ríu rít đến trường bao trẻ nhỏ,
Lao xao xuống bãi lắm cô em.
Thuyền xuôi có nhớ ngày về bến?
Xao động sớm thu nắng dãi thềm.

                                  8/10-2014
                  TRẦN KIỀU AM (TRẦN HÙNG)

Ghi chú: Nhận được tin nhắn trên mobile, người làm thơ Lê Thị Hòa thông báo thơ mình in trên “Mê nôm Thúy Kiều” (nxb Thời Đại, Hoài Yên chủ biên, tr.61) in lỗi bài “Tình xuân” và lưu ý người đọc  cách sửa cho đúng.
Rất thông cảm với “vạ gió” mà tác giả phải chịu, nên chọn bài trên của Lê Thị Hòa để họa. 


Phụ lục: Trích thơ Lê Thị Hòa


      HẠ ĐI THU VỀ


Nhìn theo vạt nắng nhạt bên thềm,
Vẳng tiếng ve sầu dạ chẳng yên.
Phượng đỏ vương hoài tàn sắc thắm,
Lá vàng đợi mãi úa màu thêm.
Im lìm bến hẹn không người khách,
Lặng lẽ đường thề chỉ bóng em.
Hạ mãn thu về ai luyến tiếc?
Nhìn theo vạt nắng nhạt bên thềm.            
    

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

TẬP KIỀU: RU ĐÊM

                             

                                   RU  ĐÊM

                                         (Tập Kiều)



                             KHÚC I: Nợ tình chưa trả



                                    Giật mình thoắt tỉnh giấc mai

                         Ngẩn ngơ trăm nỗi dùi mài một thân.

                                     Nỗi lòng đòi đoạn xa gần

                         Còn ngờ giấc mộng đêm xuân mơ màng.

                                     Tiếc thay chút nghĩa cũ càng

                         Một lời vâng tạc đá vàng thủy chung.

                                     Ngoài ngàn dặm  chốc ba đông,

                         Cắn răng bẻ một chữ đồng làm hai.

                                     Nợ tình chưa trả cho ai,

                         Còn thân còn một đền bồi có khi.

                                     Người đâu gặp gỡ làm chi

                         Cố nhân đã dễ mấy khi bàn hoàn...





                                     KHÚC II: Chín chữ cù lao



                                     Cớ sao trằn trọc canh khuya,

                         Tấm riêng riêng những nặng vì nước non.

                                     Ruột tằm ngày một héo hon,

                          Lần lừa ai biết có còn hôm nay.

                                     Nghìn xưa âu cũng thế này,

                          Xuân thu biết đã đổi thay mấy lần.

                                     Nghĩ mình túng đất sảy chân,

                          Mà xem con tạo xoay vần đến đâu.

                                     Nhớ ơn chín chữ cù lao,

                          Tuyết sương nhuộm nửa mái đầu hoa râm.

                                     Lấy tình thâm trả nghĩa thâm,

                          Khấu đầu lạy tạ cao thâm nghìn trùng.

                                     Công tư hai việc đều xong

                          Còn chen vào chốn bụi hồng làm chi?



                                                                15 / XII - 2012

                                                     (Những đêm mất ngủ, cao HA)

                                   TƯƠNG TRI

                         Tặng: Hồng nhan tri kỷ

Người đâu gặp gỡ làm chi,
Tình thâm luống những hồ nghi nửa phần.
Mai cốt cách tuyết tinh thần,
Lời tan hợp chuyện xa gần thiếu đâu.
Đã lòng hạ cố đến nhau,
Bỗng không mua não chuốc sầu nghĩ nao.
Cho hay thục nữ chí cao
Càng treo giá ngọc càng cao phẩm người.
Thương vì nết trọng vì tài,
Biết đường khinh trọng, biết lời phải chăng.
Lạ gì thanh khí lẽ hằng,
Một lời cũng đã tiếng rằng tương tri.
Sự muôn năm cũ kể chi,
Cố nhân đã dễ mấy khi bàn hoàn. 
                                      
                            4/9-2007


 TỨ QUÝ




1. SỚM XUÂN

Chừng xuân tơ liễu còn xanh,
Chúa xuân để tội một mình cho hoa.
Nặng lòng xót liễu vì hoa,
Rộn đường gần với nỗi xa bời bời.
Ngày xuân em hãy còn dài,
Dầu thay mái tóc dám dời lòng tơ.
Mai sau dù có bao giờ,
Dám xa xôi mặt mà thưa thớt lòng.
Vì ai ngăn đón gió đông,
Đêm xuân ai dễ cầm lòng được chăng?
Tiếc hoa những ngậm ngùi xuân,
Giọt xuân gieo nặng cành xuân la đà.
Vui là vui gượng kẻo là,
Lòng này ai tỏ cho ta hỡi lòng?
Dầu khi lá thắm chỉ hồng,
Mối sầu khi gỡ cho xong còn chầy.
Tẻ vui bởi tại lòng này,
Chẳng duyên chưa dễ vào tay ai cầm.
Chữ tình ngày một thêm xuân,
Lòng xuân phơi phới, chén xuân tàng tàng.

                                            12/8-2007



2. NGÀY HẠ

Hàn huyên chưa kịp dã dề,
Đầu tường lửa lựu lập lòe đâm bông.
Bốn bề bát ngát xa trông,
Trượng phu thoắt đã động lòng bốn phương.
Ví chăng có số giầu sang,
Thăm tìm luống những liệu chừng nước mây.
Ào ào đổ lộc rung cây,
Mênh mông nào biết biển trời nơi nao?
Đè chừng ngọn gió lần theo,
Dặm rừng bước thấp bước cao hãi hùng.
Ngoài nghìn dặm chốc ba đông,
Xót thân chìm nổi, đau lòng hợp tan.
Dặm hồng bụi cuốn chinh an,
Tóc tơ chưa chút đền ơn sinh thành.
Cho hay là giống hữu tình...

                                             11/9-2007

  
3. ĐÊM THU

Đêm thu gió lọt song đào,
Lửa phiền càng dập càng khêu mối phiền.
Lời tan hợp nỗi hàn huyên,
Sân thu trăng đã vài phen đứng đầu.
Dòng thu như sối cơn sầu,
Thầm trông trộm nhớ bấy lâu đã chồn.
Cơ trời dâu bể đa đoan,
Dầu chong trắng đĩa, lệ tràn thấm khăn.
Đêm thu khắc lậu canh tàn,
Biết đâu hạc nội mây ngàn là đâu.
Những là đắp nhớ đổi sầu,
Khắc canh đã giục nam lâu mấy hồi.
Song thu đã khép cánh ngoài,
Một trời thu để riêng ai một người.
Cỗi nguồn cũng ở lòng người,
Đêm thu đằng đẵng nhặt cài then mây.

                                          Tiết Bạch Lộ
                                             8/9-2007

4. CHIỀU ĐÔNG


Chim hôm thoi thót về rừng,
Trông ra ác đã ngậm gương non đoài.
Chung quanh những nước non người.
Đầy thềm hoa rụng biết người ở đâu?
Gió chiều như giục cơn sầu,
Bóng chim tăm cá biết đâu mà nhìn.
Tin nhà ngày một vắng tin,
Bề nào thì cũng chưa yên bề nào.

Duyên hội ngộ đức cù lao,
Công danh ai dứt lối nào cho qua.
Lỡ từ lạc bước bước ra,
Đoạn trường lúc ấy nghĩ mà buồn tênh.
Nghĩ người thôi lại nghĩ mình,
Xa xôi ai có thấu tình chăng ai?
Tà tà bóng ngả về tây,
Bâng khuâng như tỉnh như say một mình...

                                            10/9-2007




TỨ TƯỢNG




TRĂNG

Vầng trăng vằng vặc giữa trời,
Thấy trăng mà thẹn những lời non sông.
Tưởng người dưới nguyệt chén đồng,
Biết người biết mặt, biết lòng làm sao.
Tuần trăng khuyết đĩa dầu hao,
Những là trộm nhớ thầm yêu chốc mòng.
Ngổn ngang trăm mối bên lòng,
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Trăng thề còn đó trơ trơ,
Một ngày nặng gánh tương tư một ngày.
Tình sâu mong trả nghĩa dày
Cho đành lòng kẻ chân mây cuối trời.
Vầng trăng ai xẻ làm đôi,
Bỗng không cá nước chim trời lỡ nhau...

                                               10/10-2007

HOA

Tiếc hoa những ngậm ngùi xuân,
Bóng hoa đầy đất vẻ ngân ngang trời.
Lượng xuân dù có hẹp hòi,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
Huệ lan sực nức một nhà.
Dường gần rừng tía, dường xa bụi hồng.
Trách lòng hờ hững với lòng,
Bấy lâu nay một chút lòng chưa cam.
Thề hoa chưa ráo chén vàng,
Mối sầu sẻ nửa, bước đường chia hai.
Còn non còn nước còn dài,
Duyên ta mà cũng phúc trời chi không?
Hoa hương càng tỏ thức hồng,
Đốt lò hương giở phím đồng ngày xưa....

                                               6/11-2007
                                    
GIÓ

Mành tương phân phất gió đàn
Gió cây trút lá, trăng ngàn ngậm sương.
Từ phen đá biết tuổi vàng,
Đường kia nỗi nọ ngổn ngang bời bời.
Thờ ơ gió trúc mưa mai,
Biết bao giờ lại nối lời nước non?
Khi gió gác, khi trăng sân,
Hoa soi ngọn đuốc, hồng chen bức là.
Bấy chầy gió táp mưa sa,
Từng cay đắng lại mặn mà hơn xưa.
Nào người cữ gió tuần mưa,
Hương bay lạt khói, gió đưa lay rèm.
Dập dìu lá gió cành chim,
Khi ngày quạt ước, khi đêm chén thề.
Đòi phen gió tựa hoa kề,
Tấm riêng riêng những nặng vì nước non.

                                                 11/2007


SƯƠNG

Tan sương vừa rạng ngày mai,
Giếng vàng vừa rụng một vài lá ngô.
Mảng vui rượu sớm trà trưa,
Nhớ lời nói những bao giờ hay không?
Đôi ta chút nghĩa đèo bòng,
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Một lời tuy có ước xưa,
Kiếp phong trần biết bao giờ mới thôi.
Nợ tình chưa trả cho ai,
Còn ra khi đã da mồi tóc sương.
Ngại ngùng giợn gió e sương,
Biết đâu mà gửi can tràng vào đâu?
Thương nhau xin nhớ lời nhau,
Duyên xưa chưa dễ biết đâu chốn này.
Thưa rằng: thanh khí xưa nay,
Chẳng trăm năm cũng một ngày đôi ta...

                                                 12/2007



Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

CHÙA TRĂM GIAN, TIỀN MẤT TẬT MANG


                 
 CHÙA TRĂM GIAN

Chùa Trăm Gian tám trăm năm*
Chân bước ngập ngừng ghé đến thăm.
Tám mái Gác Chuông còn trống trải,
Nhiều gian Nhà Tổ dỡ lam nham.
Rêu phong bậc đá đào xây mới,
Cổ kính mái đao đập cát lầm.
Suy thịnh ngót ngàn năm nắng gió,
Sức người nay phá khiến thương tâm.

                                 3/7-2014

Chú thích:* Tháng 8/2012, khi báo chí phát hiện chùa Trăm Gian ở Chương Mỹ (Hà Nội) bị hạ giải Nhà Tổ và Gác Khánh để làm mới, các cơ quan chức năng đã vào cuộc, buộc đình chỉ việc làm sai trái này.
Hiện nay, sau hơn một năm phục dựng, các hạng mục bị phá dỡ đã hầu như trở lại gần nguyên gốc.



     TIỀN MẤT TẬT MANG

Nghe tin bạn mất cắp ban ngày,
Vờ vịt xô chen nẫng túi ngay.
Huyết áp tăng cao chờ khám muộn,
Thân đau mỏi mệt đợi canh chầy.
Không chi y đức chừng xem nhẹ,
Có bệnh nhân tâm ước thuốc hay.
Cũng tính lót tay cho được việc,
Sờ tiền đã không cánh mà bay.

                                                     17/7-2014

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014

HỌA THƠ NGUYỄN THỊ ĐIỆP VÀ THANH HÀ

                        THƠ HỌA: 5 BÀI
             của Trần Kiều Am (Trần Hùng)             
                  Đăng trên website thoduongdatviet.com
                             ngày 20/7-2014
       
 HỌA THƠ NGUYỄN THI ĐIỆP 
               (ĐỒNG THÁP)




   TRĂNG THỀ CÒN ĐÓ

                       (Họa nguyên vận bài "Trăng xuân"
                         của Nguyễn Thị Điệp- Đồng Tháp)

      Phận sao đành vậy cũng vầy
        (Nguyễn Du-Truyện Kiều)

Thơ thẩn đêm xuân dáng liễu gầy,
Xa xôi thương nhớ cách chân mây.
Chia tay lưu luyến từng cung lẻ,
Đưa tiễn xốn xang những chén đầy.
Trăng tỏ, trăng mờ, trăng bát ngát,
Tuổi buồn, tuổi ngọc, tuổi thơ ngây.
Trăng thề còn đó, người còn đó,
Để phận duyên đành vậy cũng vầy...
 
                                   26/5-2014
                  TRẦN KIỀU AM (TRẦN HÙNG)

Phụ lục: Trích thơ Nguyễn Thị Điệp

       TRĂNG XUÂN

Ánh vàng lấp lánh đẫm vai gầy,
Ta dệt mơ đời dõi cánh mây.
Khóm trúc tiễn đông mừng gió mới,
Nhành hoa hé nụ ướp hương đầy.
Trăng tròn trăng khuyết trăng bàng bạc,
Dạ tỉnh dạ sầu dạ ngất ngây.
Ai gánh xuân về tràn ánh nguyệt
Cho đàn vọng mãi khúc sum vầy.  


 TRỞ LẠI TRƯỜNG XƯA

                        (Họa nguyên đề, nguyên vận
                     thơ Nguyễn Thị Điệp (Đồng Tháp)

Trường cũ thân yêu trở lại đây,
Phong sương áo lính bạc vai gầy.
Nhà cao bừng sáng từng ô cửa,
Đường rộng xanh tươi những rặng cây.
Bạn gái giảng bài lời thánh thót,
Thầy già đứng lớp phấn vương đầy.
Hẹn xưa gặp lại lời khôn ngỏ,
Đèn sách dở dang...
                            lãng đãng mây.

                                    26/5-2014
                TRẦN KIỀU AM (TRẦN HÙNG)
                      Email: trankieuam@gmail.com
                      Mobile: 01982449638


Phụ lục: Trích thơ Nguyễn Thị Điệp:

   TRỞ LẠI TRƯỜNG XƯA

Con đường quen thuộc vẫn còn đây,
Lối nhỏ người đi ngả bóng gầy.
Phượng vĩ đơm hoa đùa cánh gió,
Ve sầu trỗi giọng động vòm cây.
Khung trời tuổi ngọc chưa phai nhạt,
Kỷ niệm trường xưa mãi ngập đầy.
Ta đứng thẫn thờ trong nắng hạ,
Xót nhìn mái tóc nhuốm mầu mây.


 HỌA THƠ CỦA THANH HÀ
   (THANH XUÂN, HÀ NỘI)

   VƯỢT ĐÈO
                Họa đảo vận bài "Muốn qua đèo"
                                của Thanh Hà

Xuân thì đời rộn tiếng ca reo,
Chăm chút cho nhau việc tẹo teo.
Chẳng muốn rồi ra chùng gối mỏi,
Có ham chẳng giữ thẳng lưng eo.
Nhớ khi lưu luyến vai kề tựa,
Hẹn lúc ân tình tay nắm leo.
Bếp lửa chiều đông nhen ấm lại,
Cùng nhau ta thử vượt qua đèo.
                               10-2013
                    TRẦN KIỀU AM (TRẦN HÙNG)

Phụ lục: Trích thơ của Thanh Hà

     MUỐN QUA ĐÈO

Hoàng hôn ngồi thưởng gió lưng đèo,
Rạo rực trong lòng cũng muốn leo.
Ngặt nỗi chống mi nhìn chẳng rõ,
Nên đành gác gối nghỉ cho eo.
Qua thời hùng dũng danh lừng lẫy,
Đến lúc ngậm ngùi tiếng tẻo teo.
Còn chút men nào đem nhóm lại,
Chiều đông đang đợi ánh xuân reo.

          HẸN

                    Họa nguyên vận bài "Chiều thơ"
                                  của Thanh Hà

Thu đã nhạt nhòa nắng cuối trời,
Lẻ loi bóng nhạn chẳng dừng ngơi.
Hai phương cách trở khôn nguôi nhớ,
Đôi lứa rẽ chia hận tiếc đời.
Người cũ xa rồi thuyền đóng ván,
Lúa đòng trổ chín gạo thành xôi.
Nồng nàn vần tứ tình gần lại,
Dải yếm bắc cầu hẹn đến chơi.
                                 10-2013
                 TRẦN KIỀU AM (TRẦN HÙNG)

Phụ lục: Trích thơ Thanh Hà

     CHIỀU THƠ

Hoàng hôn tím biếc phía chân trời,
Chân chậm gối mòn, gót chẳng ngơi.
Gió sớm vẫn vờn lay bậc cửa,
Sương mai còn đọng dỡn trang đời.
Gừng già giãi nắng càng cay mứt,
Nếp cũ thả sương vẫn dẻo xôi.
Sông rộng cắm sào buông dải yếm,
Neo vần, đón tứ thả câu chơi.

       XA CÁCH

                  Họa nguyên vận bài "Dấu xưa"
                                của Thanh Hà

Lắng nghe khúc dạo tiếng xừ xang,
Càng nhớ con đò đã rẽ ngang.
Khuất bóng  kẻ đi chiều tím tím,
Đau lòng người ở lệ chan chan.
Cánh chim chấp chới dường vô định,
Tiếng sóng nao nao chẳng dự can.
Bão tố khôn ngăn thuyền đến bến,
Tấc lòng xa cách khó tìm sang.

                                  10-2013
                    TRẦN KIỀU AM (TRẦN HÙNG)
                         Email: trankieuam@gmail.com
                         Mobile: 01982449638

Phụ lục: Trích thơ Thanh Hà


      DẤU XƯA

Trở lại chốn này dạ xốn xang,
Bến xưa còn đó - chuyến đò ngang.
Người về bên ấy ôm sầu úa,
Người ở nơi này giấu lệ chan,
Đông đến sương tàn cay khóe mắt,
Hạ về nắng lụi nhói tâm can.
Ước gì sông lặng trời yên ả,
Thả sợi tơ lòng đón khách sang.