RU ĐÊM
(Tập
Kiều)
KHÚC I: Nợ tình chưa trả
Giật mình thoắt tỉnh giấc mai
Ngẩn ngơ trăm nỗi dùi
mài một thân.
Nỗi lòng
đòi đoạn xa gần
Còn ngờ giấc mộng đêm
xuân mơ màng.
Tiếc thay
chút nghĩa cũ càng
Một lời vâng tạc đá
vàng thủy chung.
Ngoài ngàn dặm chốc ba đông,
Cắn răng bẻ một chữ
đồng làm hai.
Nợ tình
chưa trả cho ai,
Còn thân còn một đền
bồi có khi.
Người đâu gặp
gỡ làm chi
Cố nhân đã dễ mấy khi
bàn hoàn...
KHÚC II: Chín chữ cù lao
Cớ sao trằn trọc canh
khuya,
Tấm riêng riêng những nặng vì
nước non.
Ruột tằm
ngày một héo hon,
Lần lừa ai biết có
còn hôm nay.
Nghìn xưa
âu cũng thế này,
Xuân thu biết đã đổi
thay mấy lần.
Nghĩ mình
túng đất sảy chân,
Mà xem con tạo xoay
vần đến đâu.
Nhớ ơn
chín chữ cù lao,
Tuyết sương nhuộm nửa mái đầu hoa râm.
Lấy tình
thâm trả nghĩa thâm,
Khấu đầu lạy tạ cao
thâm nghìn trùng.
Công tư
hai việc đều xong
Còn chen vào chốn bụi hồng làm chi?
15 / XII - 2012
(Những đêm mất ngủ, cao HA)
TƯƠNG TRI
TƯƠNG TRI
Tặng: Hồng nhan tri kỷ
Người đâu gặp gỡ làm chi,
Tình thâm luống những hồ nghi nửa phần.
Mai cốt cách tuyết tinh thần,
Lời tan hợp chuyện xa gần thiếu đâu.
Đã lòng hạ cố đến nhau,
Bỗng không mua não chuốc sầu nghĩ nao.
Cho hay thục nữ chí cao
Càng treo giá ngọc càng cao phẩm người.
Thương vì nết trọng vì tài,
Biết đường khinh trọng, biết lời phải chăng.
Lạ gì thanh khí lẽ hằng,
Một lời cũng đã tiếng rằng tương tri.
Sự muôn năm cũ kể chi,
Cố nhân đã dễ mấy khi bàn hoàn.
4/9-2007
TỨ QUÝ
1. SỚM XUÂN
Chừng xuân tơ liễu còn xanh,
Chúa xuân để tội một mình cho hoa.
Nặng lòng xót liễu vì hoa,
Rộn đường gần với nỗi xa bời bời.
Ngày xuân em hãy còn dài,
Dầu thay mái tóc dám dời lòng tơ.
Mai sau dù có bao giờ,
Dám xa xôi mặt mà thưa thớt lòng.
Vì ai ngăn đón gió đông,
Đêm xuân ai dễ cầm lòng được chăng?
Tiếc hoa những ngậm ngùi xuân,
Giọt xuân gieo nặng cành xuân la đà.
Vui là vui gượng kẻo là,
Lòng này ai tỏ cho ta hỡi lòng?
Dầu khi lá thắm chỉ hồng,
Mối sầu khi gỡ cho xong còn chầy.
Tẻ vui bởi tại lòng này,
Chẳng duyên chưa dễ vào tay ai cầm.
Chữ tình ngày một thêm xuân,
Lòng xuân phơi phới, chén xuân tàng tàng.
12/8-2007
2. NGÀY HẠ
Hàn huyên chưa kịp dã dề,
Đầu tường lửa lựu lập lòe đâm bông.
Bốn bề bát ngát xa trông,
Trượng phu thoắt đã động lòng bốn phương.
Ví chăng có số giầu sang,
Thăm tìm luống những liệu chừng nước mây.
Ào ào đổ lộc rung cây,
Mênh mông nào biết biển trời nơi nao?
Đè chừng ngọn gió lần theo,
Dặm rừng bước thấp bước cao hãi hùng.
Ngoài nghìn dặm chốc ba đông,
Xót thân chìm nổi, đau lòng hợp tan.
Dặm hồng bụi cuốn chinh an,
Tóc tơ chưa chút đền ơn sinh thành.
Cho hay là giống hữu tình...
11/9-2007
3. ĐÊM THU
Đêm thu gió lọt song đào,
Lửa phiền càng dập càng khêu mối phiền.
Lời tan hợp nỗi hàn huyên,
Sân thu trăng đã vài phen đứng đầu.
Dòng thu như sối cơn sầu,
Thầm trông trộm nhớ bấy lâu đã chồn.
Cơ trời dâu bể đa đoan,
Dầu chong trắng đĩa, lệ tràn thấm khăn.
Đêm thu khắc lậu canh tàn,
Biết đâu hạc nội mây ngàn là đâu.
Những là đắp nhớ đổi sầu,
Khắc canh đã giục nam lâu mấy hồi.
Song thu đã khép cánh ngoài,
Một trời thu để riêng ai một người.
Cỗi nguồn cũng ở lòng người,
Đêm thu đằng đẵng nhặt cài then mây.
Tiết
Bạch Lộ
8/9-2007
4. CHIỀU ĐÔNG
Chim hôm thoi thót về rừng,
Trông ra ác đã ngậm gương non đoài.
Chung quanh những nước non người.
Đầy thềm hoa rụng biết người ở đâu?
Gió chiều như giục cơn sầu,
Bóng chim tăm cá biết đâu mà nhìn.
Tin nhà ngày một vắng tin,
Bề nào thì cũng chưa yên bề nào.
Duyên hội ngộ đức cù lao,
Công danh ai dứt lối nào cho qua.
Lỡ từ lạc bước bước ra,
Đoạn trường lúc ấy nghĩ mà buồn tênh.
Nghĩ người thôi lại nghĩ mình,
Xa xôi ai có thấu tình chăng ai?
Tà tà bóng ngả về tây,
Bâng khuâng như tỉnh như say một mình...
10/9-2007
TỨ TƯỢNG
TRĂNG
Vầng trăng vằng vặc giữa trời,
Thấy trăng mà thẹn những lời non sông.
Tưởng người dưới nguyệt chén đồng,
Biết người biết mặt, biết lòng làm sao.
Tuần trăng khuyết đĩa dầu hao,
Những là trộm nhớ thầm yêu chốc mòng.
Ngổn ngang trăm mối bên lòng,
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Trăng thề còn đó trơ trơ,
Một ngày nặng gánh tương tư một ngày.
Tình sâu mong trả nghĩa dày
Cho đành lòng kẻ chân mây cuối trời.
Vầng trăng ai xẻ làm đôi,
Bỗng không cá nước chim trời lỡ nhau...
10/10-2007
HOA
Tiếc hoa những ngậm ngùi xuân,
Bóng hoa đầy đất vẻ ngân ngang trời.
Lượng xuân dù có hẹp hòi,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
Huệ lan sực nức một nhà.
Dường gần rừng tía, dường xa bụi hồng.
Trách lòng hờ hững với lòng,
Bấy lâu nay một chút lòng chưa cam.
Thề hoa chưa ráo chén vàng,
Mối sầu sẻ nửa, bước đường chia hai.
Còn non còn nước còn dài,
Duyên ta mà cũng phúc trời chi không?
Hoa hương càng tỏ thức hồng,
Đốt lò hương giở phím đồng ngày xưa....
6/11-2007
GIÓ
Mành tương phân phất gió đàn
Gió cây trút lá, trăng ngàn ngậm sương.
Từ phen đá biết tuổi vàng,
Đường kia nỗi nọ ngổn ngang bời bời.
Thờ ơ gió trúc mưa mai,
Biết bao giờ lại nối lời nước non?
Khi gió gác, khi trăng sân,
Hoa soi ngọn đuốc, hồng chen bức là.
Bấy chầy gió táp mưa sa,
Từng cay đắng lại mặn mà hơn xưa.
Nào người cữ gió tuần mưa,
Hương bay lạt khói, gió đưa lay rèm.
Dập dìu lá gió cành chim,
Khi ngày quạt ước, khi đêm chén thề.
Đòi phen gió tựa hoa kề,
Tấm riêng riêng những nặng vì nước non.
11/2007
SƯƠNG
Tan sương vừa rạng ngày mai,
Giếng vàng vừa rụng một vài lá ngô.
Mảng vui rượu sớm trà trưa,
Nhớ lời nói những bao giờ hay không?
Đôi ta chút nghĩa đèo bòng,
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Một lời tuy có ước xưa,
Kiếp phong trần biết bao giờ mới thôi.
Nợ tình chưa trả cho ai,
Còn ra khi đã da mồi tóc sương.
Ngại ngùng giợn gió e sương,
Biết đâu mà gửi can tràng vào đâu?
Thương nhau xin nhớ lời nhau,
Duyên xưa chưa dễ biết đâu chốn này.
Thưa rằng: thanh khí xưa nay,
Chẳng trăm năm cũng một ngày đôi ta...
12/2007
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét