Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

Thơ tình: ĐÊM TRĂNG

             

                             ĐÊM TRĂNG



                         Đã có sớm xuân

                         Dập dờn sóng nước Hồ Tây,

                         Thuyền bồng bềnh

                                           đưa đôi ta lạc vào cõi mộng 

                         Tuổi chớm đôi mươi

                         Tối sáng trăng

                                            hàng xà cừ che bóng.

                         Bồi hồi anh nắm tay em...




                         Chiến tranh anh lên đường nhập ngũ,

                         Sáu năm rộng dài thương nhớ,

                         Đâu phút đợi chờ

                                            đầu ngõ Tạm Thương.

                         Lơ thơ sông Cầu,

                         Trong đục sông Thương.

                         Đêm vượt sông Chu

                                             tìm về Thiệu Hóa.

                         Đồng bãi Nại Châu xanh non ngô lúa.

                         Mùa lũ đò Chèm,

                                             cầu Mai Lĩnh,

                                                             Chúc Sơn.

                         Đến với những ai,

                         Nhưng chẳng phải em...




                         Bất chợt gặp lại em

                         Đồi Cao Quang ngút ngát bạch đàn.

                         Ta dắt tay nhau lên hồ Đại Lải,

                         Hoàng hôn tím mờ đỉnh núi,

                         Ráng chiều quây lộng lẫy động tiên.

                         Đêm bình yên,

                         Không tiếng súng phòng không,

                         Không tiếng máy bay gầm.

                         Tóc em buông

                                       trinh nguyên thơm ngát,

                         Môi em thắm dường vị ngọt,

                         Mắt ngước nhìn

                                              ngời ngợi ánh trăng.

                         Ngàn vạn ngôi sao

                                              nhấp nháy ghé nhìn.

                         Lung linh mảnh trăng non

                                                             đầu lá biếc

                         Sóng nước lao xao,

                         Gió run rẩy

                         Sương đêm dần đọng giọt.

                         Nồng ấm vòng tay

                                          trời đất trải bao la...





                         Chớp mắt tháng ngày qua,

                         Em như nàng tiên hiện ra trong đêm trăng

                         Rồi bay đi mất.

                         Anh không thể tự mình giải thích,

                         Hơn bốn mươi năm

                         Anh vẫn không thể biết

                         Vì sao anh mất em?!



                         Bây giờ mỗi khi nhớ về một đêm trăng

                         Còn bàng hoàng,

                                                 thảng thốt...



                                                                  11 / 2007
                                                           TRẦN KIỀU AM 
                                                                (Trần Hùng)




                           

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét