Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

Thơ Tứ tuyệt: BÌNH HOA CŨ, SAO BĂNG, TRANG ĐỜI

         

                                 BÌNH HOA CŨ


                 Bình hoa quên lãng trên ngăn giá,

                 Đã chịu bao năm phận rỗng suông!

                 Thưởng hoa, bình đẹp ai người biết

                 Giá trị là phần rỗng ở trong? (1)



                                                    18/ 11 - 2009

                 Chú thích: * Mượn ý của Lão Tử trong Đạo Đức Kinh, chương XI: "Duyên thực dĩ vi khí/ Đương kỳ vô hữu khí chi dụng". (Nhồi đất để làm chén bát/ Nhờ chỗ "không" mới có cái "dụng" của chén bát").Và "Hữu chi dĩ vi lợi/ Vô chi dĩ vi dụng". (Cái "có" lấy làm cái "lợi"/ Cái "không" để làm cái "dụng")



                SAO  BĂNG

     

                     Ngước nhìn sao băng giữa vạn sao đêm,

                     Lộng lẫy đẹp ai hay,

                                                  ai thấu hiểu?

                     Vụt chói sáng, cháy hết mình kết liễu.

                     Lạc bước thiên đường,

                                                   giọt lệ ai bay?



                                                              31/ 01 - 2010

                                                




                                      TRANG ĐỜI



                        Ngày tiếp ngày như những trang giấy trắng,

                        Cả đời người là vở mới tinh khôi.

                        Hãy trân trọng, đừng nháp bừa viết ẩu,

                        Mỗi ngày qua đáp án đúng sai rồi.



                                                        11 / XI - 2012




                     

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét