(Dịch từ nguyên bản tiếng Nga)
Giới thiệu về tác giả:
Đrunina Iulia Vlađimirovla sinh năm 1925 tại Matscơva trong một gia đình viên chức. Năm 1941, khi vừa tốt nghiệp trung học phổ thông, bà tình nguyện nhập ngũ, tham gia tiểu đoàn cứu thương phục vụ tại mặt trận. Đến năm 1944 bà được tặng thưởng huân chương Sao Đỏ. Từ năm 1945 đến năm 1952 bà học tại Học viện văn học M. Gorki. Bà bắt đầu có thơ in từ năm 1945, tập thơ đầu tiên được xuất bản tại Mátcơva năm 1948 là tập "Những người mặc áo lính". Tiếp sau lần lượt in các tập "Thơ" (1952), "Đối thoại với trái tim" (1955), đều do NXB "Cận Vệ" ấn hành.
Đrunina Iulia Vlađimirovla sinh năm 1925 tại Matscơva trong một gia đình viên chức. Năm 1941, khi vừa tốt nghiệp trung học phổ thông, bà tình nguyện nhập ngũ, tham gia tiểu đoàn cứu thương phục vụ tại mặt trận. Đến năm 1944 bà được tặng thưởng huân chương Sao Đỏ. Từ năm 1945 đến năm 1952 bà học tại Học viện văn học M. Gorki. Bà bắt đầu có thơ in từ năm 1945, tập thơ đầu tiên được xuất bản tại Mátcơva năm 1948 là tập "Những người mặc áo lính". Tiếp sau lần lượt in các tập "Thơ" (1952), "Đối thoại với trái tim" (1955), đều do NXB "Cận Vệ" ấn hành.
Dưới đây xin dịch và
giới thiệu ba bài thơ trích trong "Hợp tuyển thơ Xô Viết 1917-1957"
NXB Văn học nghệ thuật, M.1957, t.2,tr. 489-490, 492.
9/5-2005
TRẦN HÙNG
TRẦN HÙNG
(TRẦN KIỀU AM)
1. MỘT LẦN TÔI
CHỨNG KIẾN
TRẬN GIÁP LÁ CÀ
Một lần tôi chứng kiến trận giáp lá
cà,
Chứng kiến một lần thôi,
ngàn lần mơ thấy
lại.
Ai nói chiến tranh khong có gì sợ
hãi,
Kẻ đó không biết gì chiến tranh!
1943
DINCA
1
Nằm cạnh cây thông xơ xác,
Chúng tôi đợi trời sáng thêm.
Chung áo khoác hai thân thêm ấm,
Đất lạnh thoáng mùi lá mục lên men.
- Iulia biết không, mình có buồn
đâu.
Sao hôm nay lòng buồn da diết?
Quê nhà táo ngon, xa xăm heo hút,
Mẹ ơi, mẹ sống vắng con.
Ai cũng có bạn thân quen,
Riêng mình một con, một mẹ,
Nhớ mùi dưa chua, một làn khói nhẹ,
Tưng bừng bên cửa xuân sang.
Mẹ tưởng cỏ cây cũng mong,
Bồi hồi mẹ chờ con gái.
Mình có buồn đâu, Iulia biết đấy,
Sao hôm nay day dứt nỗi buồn?
Nằm sát bên nhau cho ấm,
Bỗng nghe vang lệnh: xung phong!
Bật đậy cùng hàng lao tới,
Phơ phất sau lưng dải tóc vàng.
2
Chiến sự ngày thêm khốc liệt,
Chúng tôi đi lặng lẽ, vắng bóng cờ.
Bị địch vây ở Oóc-sa,
Tiểu đoàn cơ hồ tan tác.
Dinca dẫn chúng tôi tấn công,
Xuyên qua vòng vây thép,
Lần theo hố bom và khe suối hẹp,
Vượt qua cái chết tiến lên.
Ai muốn chết vinh quang?
Chúng tôi muốn vinh quang cho sự sống.
Nhưng đã nằm đây người lính tóc vàng,
Thân đẫm máu, quấn đầy băng trắng.
Tôi mím chặt vành môi,
Đắp chiếc áo lính đơn sơ
lên thân người
chiến sĩ.
Những làn gió Bạch Nga thủ thỉ
Kể chuyện mảnh vườn xa vắng Riazan...
3
- Dinca biết không, mình có buồn đâu,
Sao hôm nay lòng buồn da diết?
Quê nhà táo ngon, xa xăm heo hút,
Mẹ Dinca vẫn sống vắng con!
Quanh tôi lắm bạn thân quen,
Dinca nằm lại một mình.
Thoảng mùi dưa chua, một làn gió nhẹ,
Tưng bừng bên cửa xuân sang.
Mẹ già mặc áo mầu tang,
Trước ảnh con âm thầm thắp nến.
Biết nói sao cho mẹ an lòng,
Dinca, mẹ đừng trông ngóng.
1944
KHÔNG BIẾT Ở ĐÂU
TÔI HỌC TÍNH DỊU DÀNG
Không biết ở đâu tôi học tính dịu
dàng?
Chớ hỏi, người ơi, chớ hỏi...
Mồ chiến sĩ mọc trên đồng nội,
Tuổi trẻ tôi khoác áo nhà binh.
Trước mắt tôi cuồn cuộn khói bốc
lên,
Những đám cháy thiêu nước Nga rừng
rực.
Đôi môi trẻ chưa hôn ai mím chặt,
Ngã xuống chàng trai thương tích đầy
người.
Chúng tôi từng qua cảnh đau xót của
rút lui,
Không phải qua tin thông báo.
Súng nổ ầm ầm, nhả đạn trên mâm
pháo,
Người nảy chồm chồm trong chiến xa.
Buổi chiều nay đứng trước nấm mồ
chung,
Cúi đầu lặng lẽ.
Không biết ở đâu tôi học tính dịu
dàng?
Có lẽ trên đường ra trận.
1946
TRẦN HÙNG
TRẦN HÙNG
(TRẦN KIỀU
AM)
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét