Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

Thơ tình: NGỌN LỬA

                        NGỌN LỬA

                        Ngọn lửa bập bùng sưởi ấm đêm đông,
                        Hừng đông rạng e dè trong buốt giá.
                        Hai mươi năm trước là con bố mẹ,
                        Mấy chục năm sau chung một mái nhà.

                        Đất nước chiến tranh đôi lứa chia xa,
                        Đường ra trận vang bài ca giữ nước.
                        Cùng bạn trẻ muôn phương nhịp bước,
                        Giữa bình yên sao trời,
                                                       đêm ấy gặp nhau.

                        Hành tinh sáu tỷ người, nào có hẹn đâu.
                        Duyên số chi đây hữu tình tác hợp.
                        Nên vợ nên chồng, tân hôn chúc phúc,
                        Không một chốn riêng, trăng mật cũng không.

                        Vun vén gia đình một góc hậu phương,
                        Dễ để thuận hòa, chiều cho ý hợp.
                        Khéo vụng thói thường, nuôi con chăm chút,
                        Le lói lửa hồng, giữ ấm bếp riêng.

                      Chưa hẳn là người yêu chọn đầu tiên,
                       Lúc xao lòng không khỏi điều tiếc nuối.
                      Dung mạo xinh tươi, tuổi xuân phơi phới,
                      Đến với nhau chớ hối lúc bạc đầu.

                      Đã quyết một lời, phải giữ trước sau.
                      Da trắng tóc dài, rồi già nua xấu xí.
                      Chấp nhận ấy tháng năm đừng uổng phí,
                      Mình chịu thiệt riêng, xa xót âm thầm.

                      Mênh mang đường đời, đằng đẵng trăm năm,
                      Kết thúc hành trình khổ đau, lặng lẽ.
                      Chút an ủi khắc tên chung trên đá
                      Sau bao thăng trầm, thầm kín, buồn vui.

                      Ôn lại mơ xưa xin chớ ngậm ngùi.
                      Miệng nhẩm hát câu ca thời trai trẻ.
                      Hãy vững lòng, đừng để ngày quạnh quẽ,
                     Chạng vạng trời chiều,
                                                       ngọn lửa lại nhen.

                     Ngước nhìn sao băng giữa vạn sao đêm,
                     Lộng lẫy đẹp ai hay,
                                                  ai thấu hiểu?
                     Vụt chói sáng, cháy hết mình kết liễu.
                     Lạc bước thiên đường,
                                                   giọt lệ ai bay?

                                                              31/ 01 - 2010
                                                 (Kỷ niệm 40 năm ngày cưới) 
                                                           TRẦN KIỀU AM  

              

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét